nói hớt

nói hớt

Một bạn nhỏ nói hớt khi hai người lớn đang trò chuyện.

Định nghĩa
  1. Động từ:
    • Hành động xen vào câu chuyện của người khác để nói trước, nói thay hoặc tiết lộ điều người khác định nói, thường với ý không hay. Hành động này có thể do vô tình hoặc cố ý, làm gián đoạn mạch nói chuyện.
    • Mách lẻo, mách, kể lại chuyện riêng tư hoặc lỗi lầm của người khác cho một người thứ ba (thường người quyền lực hơn). Hành động này mang tính chất tố cáo, làm hại người khác.
dụ sử dụng
  • Động từ:
    • Đừng nói hớt khi người lớn đang trò chuyện. (Đừng xen vào nói trước khi người lớn đang nói chuyện.)
    • hay nói hớt với giáo về lỗi của các bạn trong lớp. ( hay mách giáo về lỗi của các bạn trong lớp.)
    • Tôi định kể câu chuyện ấy, nhưng anh ấy đã nói hớt mất rồi. (Tôi định kể câu chuyện ấy, nhưng anh ấy đã nói trước mất rồi.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • "nói hớt câu chuyện": xen ngang, nói trước để chiếm lấy phần kể chuyện của người khác.
    • Cậu luôn nói hớt câu chuyện khi thấy mẹ định kể cho bố nghe.
  • "nói hớt chuyện người khác": đem chuyện riêng tư, xấu của người khác đi kể lại.
    • Tính nói hớt chuyện người khác sẽ khiến bạn xa lánh.
Biến thể từ gần giống
  • Hớt lời (động từ): có nghĩa tương tự "nói hớt", chỉ việc cướp lời, nói tranh phần của người khác.
    • Trong cuộc họp, anh ta thường xuyên hớt lời đồng nghiệp.
  • Mách lẻo (động từ): nhấn mạnh khía cạnh kể lể, tố cáo lỗi của người khác.
  • Tố cáo (động từ): mang tính trang trọng hơn, thường dùng trong bối cảnh pháp lý hoặc nghiêm trọng.
Từ đồng nghĩa
  • Cướp lời: ngắt lời, nói tranh vào lúc người khác đang nói.
  • Mách: kể lại lỗi của người này với người khác.
  • Bép xép: nói nhiều, nói những điều không cần thiết hoặc không đúng (có thể bao hàm ý "nói hớt").
Từ trái nghĩa
  • Im lặng: giữ yên lặng, không nói.
  • Lắng nghe: chú ý nghe người khác nói, không ngắt lời.
  • Bảo vệ: che chở, giữ kín cho người khác.
Thành ngữ, tục ngữ liên quan
  • "Nói hớt ăn cướp": thành ngữ nhấn mạnh tính chất xấu, đáng chê trách của hành động nói hớt, coi đó gần như một hành vi xấu xa.
    • Đứa trẻ nào cũng bị dạy rằng "nói hớt ăn cướp" không được.